Bôn ba đường núi suốt cả ngày hôm nay, lại trải qua biết bao nhiêu chuyện, mọi người bất kể là thể xác hay tinh thần đều đã mệt mỏi rã rời.
Bởi vậy, khi mọi chuyện lắng xuống, đám người thi nhau tìm một chỗ trên tế đàn để nghỉ ngơi.
Nhưng Thẩm Khinh Chu không hề chợp mắt. Hắn còn rất nhiều việc phải làm, dù là thứ có vẻ giống ngũ cốc kê kia, hay cái thứ nhỏ mềm mại đáng yêu trên tay, tất cả đều đang chờ hắn khám phá và nghiên cứu.
Hắn không rõ sau khi rời khỏi nơi này, những thứ đó có bị thế giới trực tiếp xóa bỏ hay không. Thế nên lúc này, hắn có cảm giác thời gian vô cùng cấp bách, chẳng chờ đợi một ai.




